Khi nhà nghiên cứu nhận được nhận xét peer review, phản ứng bản năng là coi mỗi nhận xét như một vấn đề riêng lẻ.
- Reviewer 1 yêu cầu thêm trích dẫn.
- Reviewer 2 đề nghị dùng phép kiểm thống kê khác.
- Reviewer 3 gợi ý viết lại phần Discussion.
Tác giả bắt đầu trả lời từng dòng. Họ thêm tài liệu tham khảo, chạy phân tích thay thế, và sửa đoạn văn. Sau vài ngày — hoặc vài tuần — bản thảo sửa được nộp lại.
Đôi khi bài được chấp nhận. Nhưng thường thì nó quay lại với một vòng nhận xét khác, cảm giác kỳ lạ là giống hệt vòng đầu. (Xem: Vì Sao Những Nghiên Cứu Tốt Vẫn Bị Từ Chối) Lý do rất đơn giản: nhiều nhận xét của reviewer chỉ đề cập triệu chứng, không phải vấn đề gốc.
Và bản thân reviewer cũng thường không nhìn rõ vấn đề thực sự.
Vấn Đề Triệu Chứng
Reviewer đọc bản thảo dưới áp lực thời gian đáng kể. Hầu hết peer review được hoàn thành trong vài giờ, đôi khi ít hơn. Trong điều kiện đó, reviewer hiếm khi tái cấu trúc hoàn chỉnh lập luận của tác giả.
Thay vào đó, họ phản ứng với những gì cảm thấy sai.
Nếu một đoạn văn cảm thấy không rõ, reviewer có thể yêu cầu giải thích thêm. Nếu kết quả cảm thấy không thuyết phục, reviewer có thể yêu cầu thêm phân tích. Nếu Discussion cảm thấy yếu, reviewer có thể yêu cầu thêm trích dẫn.
Những yêu cầu này thường là nỗ lực chân thành để cải thiện bản thảo. Nhưng chúng thường xác định sai nguyên nhân của vấn đề.
Hãy xem một tình huống phổ biến.
Một nghiên cứu báo cáo mối liên quan giữa hai biến số nhưng không bao giờ giải thích rõ tại sao mối liên quan đó quan trọng với lĩnh vực. Do đó, lập luận trung tâm của bài báo yếu.
Reviewer có thể phản hồi theo nhiều cách:
- "Discussion nên được mở rộng."
- "Vui lòng so sánh kết quả này với nhiều nghiên cứu hơn."
- "Cung cấp thêm bối cảnh cho các phát hiện."
Không nhận xét nào xác định đúng vấn đề thực sự: bài báo chưa đưa ra được một tuyên bố thuyết phục.
Thêm văn bản không sửa được vấn đề đó. Nó chỉ tăng độ dài bản thảo.
Khi Reviewer Phản Ứng Với Cấu Trúc, Không Phải Logic
Nhiều nhận xét của reviewer thực chất là phản ứng với các tín hiệu cấu trúc.
Nếu mạch logic của bài báo không rõ ràng, reviewer bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó cụ thể để phê bình. Họ tập trung vào các yếu tố hữu hình: trích dẫn, bảng biểu, phương pháp thống kê, định dạng.
Điều này dễ hiểu. Cấu trúc dễ phê bình hơn lập luận.
Nhưng kết quả là một mô hình phản hồi trong đó reviewer cố gắng sửa chữa bản thảo một cách gián tiếp.
Họ không nói:
"Lập luận trung tâm của bài báo không rõ ràng."
Thay vào đó họ nói:
"Phần Introduction cần thêm tài liệu tham khảo."
Hoặc:
"Discussion nên so sánh kết quả với tài liệu hiện có kỹ lưỡng hơn."
Từ góc nhìn reviewer, những nhận xét này hợp lý. Từ góc nhìn tác giả, chúng có thể gây bực bội hoặc bối rối.
Nhận xét có vẻ cụ thể, nhưng không giải quyết được vấn đề sâu hơn.
Tín Hiệu Ẩn Trong Phản Hồi Của Reviewer
Một cách hữu ích để đọc nhận xét peer review là coi chúng như tín hiệu chẩn đoán, không phải hướng dẫn theo nghĩa đen.
Reviewer đang nói với bạn rằng có gì đó cảm thấy sai. Nhưng họ có thể chưa xác định đúng cái gì.
Ví dụ:
Nếu nhiều reviewer yêu cầu thêm trích dẫn, vấn đề có thể không phải thiếu tài liệu tham khảo. Vấn đề có thể là bài báo chưa định vị rõ ràng trong tài liệu hiện có.
Nếu reviewer yêu cầu thêm phân tích, vấn đề có thể không phải ở độ chặt chẽ thống kê. Vấn đề có thể là lập luận kết nối phân tích với câu hỏi nghiên cứu bị yếu.
Nếu reviewer nói Discussion thiếu chiều sâu, vấn đề có thể không phải ở độ dài. Vấn đề có thể là phần diễn giải chưa giải thích rõ các phát hiện thay đổi gì so với hiểu biết hiện tại.
Nhìn theo cách này, nhận xét của reviewer trở thành manh mối.
Chúng chỉ ra nơi người đọc bắt đầu không chắc chắn, dù họ có thể xác định sai lý do.
Cách Phản Hồi Hiệu Quả Hơn
Khi tác giả phản hồi nhận xét reviewer, chiến lược phổ biến nhất là tuân thủ từng chữ.
Nếu reviewer yêu cầu thêm ba tài liệu tham khảo, tác giả thêm ba tài liệu. Nếu reviewer gợi ý mở rộng một phần, tác giả viết thêm một đoạn.
Cách tiếp cận này hiệu quả khi reviewer xác định đúng vấn đề. Nhưng khi nhận xét đề cập triệu chứng thay vì nguyên nhân, tuân thủ từng chữ chỉ tạo ra cải thiện bề mặt.
Một cách tiếp cận hiệu quả hơn bắt đầu bằng một câu hỏi khác:
Điều gì khiến reviewer viết nhận xét này ngay từ đầu?
Thay vì coi nhận xét như một nhiệm vụ, hãy coi nó như bằng chứng.
Hỏi:
- Phần nào của lập luận có thể đã không rõ ràng?
- Ở đâu mối liên kết logic giữa các phần có thể đã đứt?
- Giả định nào reviewer không nhìn thấy?
Thường thì giải pháp đúng không phải là giải pháp được yêu cầu.
Một reviewer yêu cầu thêm trích dẫn thực ra có thể cần một tuyên bố rõ ràng hơn về khoảng trống nghiên cứu. Một reviewer yêu cầu thêm discussion thực ra chỉ cần một đoạn mở đầu mạnh hơn giải thích tại sao phát hiện quan trọng.
Sửa lập luận thường giải quyết được nhiều nhận xét reviewer cùng lúc.
Bẫy Rebuttal Letter
Động lực này cũng giải thích tại sao một số rebuttal letter thất bại.
Tác giả đôi khi phản hồi nhận xét reviewer theo cách phòng thủ, máy móc:
"Chúng tôi cảm ơn reviewer vì nhận xét. Ba tài liệu tham khảo đã được thêm vào trang 7."
Về mặt kỹ thuật, nhận xét đã được đáp ứng. Nhưng bản thảo vẫn có thể khiến reviewer cảm thấy chưa thỏa đáng.
Khi vấn đề sâu hơn chưa được giải quyết, reviewer thường lặp lại mối quan ngại trong vòng review tiếp theo.
Một phản hồi mạnh hơn đề cập logic nền tảng của bài báo, dù reviewer không yêu cầu rõ ràng.
Ví dụ:
"Chúng tôi đồng ý rằng mối quan hệ giữa các phát hiện này và tài liệu hiện có cần được làm rõ. Introduction đã được sửa lại để xác định rõ hơn khoảng trống nghiên cứu, và Discussion giờ giải thích cách kết quả của chúng tôi mở rộng các phát hiện trước đó bằng cách..."
Loại phản hồi này gửi tín hiệu quan trọng đến editor và reviewer: tác giả đã hiểu vấn đề.
Không chỉ nhận xét, mà là lý do đằng sau nó.
Reviewer Là Một Người Đọc
Quá trình peer review thường được đóng khung như một tương tác đối đầu. Tác giả bảo vệ công trình; reviewer phê bình nó.
Thực tế, reviewer hoạt động như những người đọc rất chú ý đang tiếp cận bản thảo lần đầu tiên.
Nếu họ hiểu sai lập luận, điều đó có nghĩa là có gì đó trong bản thảo khiến việc hiểu sai trở nên khả thi.
Ngay cả nhận xét reviewer không chính xác cũng có thể có giá trị.
Chúng cho thấy nơi bản thảo không dẫn dắt được người đọc.
Thay vì hỏi reviewer có đúng không, câu hỏi hiệu quả hơn là:
Điều gì trong bài báo khiến cách diễn giải này trở nên khả thi?
Trả lời câu hỏi đó thường cải thiện bản thảo nhiều hơn việc phản hồi chính nhận xét đó.
Mục Tiêu Thực Sự Của Việc Chỉnh Sửa
Một bản chỉnh sửa thành công không phải là bản trả lời từng nhận xét reviewer riêng lẻ.
Mà là bản làm rõ lập luận trung tâm của bài báo hiệu quả đến mức nhiều nhận xét đó trở nên không còn cần thiết.
Khi câu hỏi nghiên cứu được xác định rõ ràng, logic phân tích minh bạch, và Discussion diễn giải phát hiện thuyết phục, reviewer ít có lý do để tìm kiếm vấn đề ở nơi khác. (Xem: Vì Sao Hầu Hết Discussion Thất Bại)
Nhận xét trở nên ngắn hơn. Bản sửa trở nên nhỏ hơn.
Không phải vì reviewer trở nên dễ tính hơn, mà vì bài báo trở nên rõ ràng hơn.
Đọc Nhận Xét Reviewer Theo Cách Khác
Hầu hết nhà nghiên cứu diễn giải phản hồi reviewer như một danh sách sửa chữa.
Một cách diễn giải hiệu quả hơn là coi nó như bản đồ sự bối rối của người đọc.
Một số nhận xét sẽ xác định vấn đề kỹ thuật thực sự. Những nhận xét đó nên được sửa trực tiếp.
Nhưng nhiều nhận xét chỉ vào điều sâu hơn: khoảnh khắc lập luận làm mất người đọc.
Những khoảnh khắc đó quan trọng hơn các yêu cầu riêng lẻ theo sau.
Khi tác giả học cách đọc nhận xét reviewer theo cách này, việc chỉnh sửa trở thành một nhiệm vụ khác.
Nó không còn là thỏa mãn reviewer từng dòng. (Xem: Khung Thực Hành Để Sửa Bài Bị Reject)
Mà là sửa chữa logic bản thảo để người đọc tiếp theo không bao giờ đặt những câu hỏi đó ngay từ đầu.
Nếu bạn thấy bài viết hữu ích cho bản thảo của mình, bạn có thể xem thêm Rebuttal Letter Framework của mình.